Vào những thập kỷ 80, 90, nghề nghiệp rèn có thể nói là cái nghề nghiệp mức rất báu gia đình trên cáu Sài Gòn. Từ khi đả nghệ máy moi phát triển, dần dần những tiếng búa, que đe mức những lò rèn cũng dần dần bị mai đơn đi và đi ra quên lãng.

Thế mà, chỗ căn nhà bé kiêng kị chừng 10m2 mức cặp vợ chất chua Châu hằng ngày hẵng liền có những tiếng búa, que đe vang lên khắp con hẻm phía dứa chợ Nhật Tảo (quận 10, TP.HCM) sầm uất.

Một lò rèn chung cược nằm phía dứa chợ Nhật Tảo (quận 10, TP.HCM). Ảnh: Ngọc Nhiên

Lò rèn bị quên lãng

Tôi chừng tới ngôi nhà bé cũng là lò rèn mức vợ chất chua Châu theo sự hướng dẫn mức những người nửa dãy tại chợ Nhật Tảo. Hình hình trước hết mà tớ bắt gặp khi vừa tới lò rèn mức chua Châu là đơn người đàn ông chừng chừng hẵng ngoài 60 giai khúc và đơn người đàn bà kiêng kị hơn 50 giai khúc đang lui cui phía ngọn lửa vàng rực đặt rèn những cái búa, con dao,… mà những người khách khứa vừa mới đề nghị.

Chú Châu người có kinh nghiệm trong suốt nghề nghiệp rèn hơn 30 năm trên cáu Sài Gòn. Ảnh: Ngọc Nhiên

Do đả theo số lượng mức khách khứa đặt dãy bởi vậy vợ chất chua Châu buổi rhình tay buổi thời ắt mở lui cui lấy búa đập liên thô lỗ đặt rèn cho ra những sản phẩm đạt chất lượng đúng theo đề nghị mức khách khứa.

Tiếp xúc với ngọn lửa rất rét bởi vậy những giọt mồ hôi mức cặp vợ chất bá lâm khắp sàn nhà. Vì đang vừa tay rèn mấy cái dao, cái kéo mức những người nửa dãy tại chợ Nhật Tảo bởi vậy chua Châu coi tớ cười và biểu ngồi chờ đợi đơn tẹo.

Cô Nguyệt – vợ mức chua Châu đền hay của yếu chất trong suốt cạc đả khúc tắt búa, tạo kiểu cho những que sắt. Ảnh: Ngọc Nhiên

Được biết, cặp vợ chất đả nghề nghiệp rèn chung cược ở cáu Sài Gòn là chua Lê Văn Châu (65 giai khúc) và cô là Nguyễn Thị Minh Nguyệt (56 giai khúc). Tính tới nay, vợ chất chua Châu hẵng gắn bó với nghề nghiệp rèn hẵng hơn 30 năm trời đất ơi, cái nghề nghiệp khi nhắc nhỏm tới cái thằng ai cũng cho rằng rất nặng ngia tộcc, ngấm đẫm mồ hôi.

Nhưng đối xử với vợ chất chua Châu hẵng liền lựa cái nghề nghiệp rèn gắn bó với thế cục mức tớ. Bởi chính nó hẵng nuôi sống gia đình mức vợ chất chua bởi vậy dù có nặng ngia tộcc mấy gia tộc cũng kdứa vứt.

Vợ chất chua Châu hẵng gắn bó thế cục mức tớ với nghề nghiệp rèn tại con hẻm bé. Ảnh: Ngọc Nhiên

Khi hỏi bay cái duyên tới với nghề nghiệp, chua Châu vui vẻ san sẻ: “Chú nguyên là tay ngang con ơi! Lúc trước, khi chua chia tay người vợ đầu rồi theo đủ của nghề nghiệp nà thợ xây, thợ sơn,… mà kdứa đủ sống. Rồi khi gặp đặt cô Nguyệt (vợ mức ông hiện nay), con mức đơn chủ lò rèn có tiếng bởi vậy chua và cô theo cái nghề nghiệp rèn đặt chước sinh nhai liền.

Thời đấy, báu người ưa thích những sản phẩm rèn giàu bởi vậy cái nghề nghiệp mà vợ chất chua lựa hẵng nuôi sống hết gia đình, kdứa nếu như lo khoảnh ăn khốn với như trước. Mặc dù cái nghề nghiệp rèn nà rất nặng ngia tộcc và báu lực lực mà biết đả sao đặt hiện nay. Khi vợ chất chua đả thời chỉ nghĩ tới cược sống ôi thôi bởi vậy cầm đả, rồi dần dần tới nay hẵng hơn 30 năm”.

Những que sắt đặt đúc rét sau đấy sử dụng búa đặt tạo hình thù. Ảnh: Ngọc Nhiên

Cái nghề nghiệp ngấm đẫm mồ hôi có rất đông gia đình đả mà dần dần đang bị mai đơn chỉ đang chừngc nhất gia đình chua Châu đấu gắn bó với cái lò rèn truyền thống chật oi bức, cái nghề nghiệp thủ đả, rèn sắt.

Lò lửa buổi nà cũng đặt cháy lên mỗi một khi có khách khứa tới đặt rèn. Ảnh: Ngọc Nhiên

Bản lạc “chát cúp, chát cúp” suốt 30 năm

Hằng ngày, cô Nguyệt cũng của yếu giúp chất những đả việc nho bé có khi của yếu đập búa, có khi quét dọn rồi dần dần cô cũng từ đứng lò những buổi chua Châu dò hay buổi có báu dãy kdứa kịp đặt tay.

Giữa cái trời đất ơi oi bức, tiếng rao nửa mức những người nửa dãy tại chợ Nhật Tảo (quân 10, TP.HCM) với vói tiếng búa đập “chát cúp, chát cúp” chỗ lò rèn mức vợ chất chua Châu như hẵng tang vách đơn bản lạc thân thuộc mức những người láng giềng xung loanh quanh.

Bởi ngỡ kiêng kị những của âm que ấy như sẽ khiến láng giềng bực tớ và khó chịu mà đối xử với gia tộc hẵng vách âm que đấy nhai báu rồi quen tai.

Để tạo ra đặt hình thù mức mỗi một sản phẩm thf đòi hỏi người thợ nếu như thiệt khéo và rành mắt. Ảnh: Ngọc Nhiên

Bản lạc ‘chát cúp’, chát cúp’ thân thuộc ấy mức con hẻm bé, như cơ hội đập cược sống nhộn cơ hội mức khu chợ Nhật Tảo (quận 10, TP.HCM) bởi vậy khi kdứa nhai chộ những âm que ấy báu người hếtm chộ thiếu thiếu và bòn.

Người thợ nếu như đấu xúc với lực rét mức lửa bởi vậy đền rã mồ hôi rất báu. Ảnh: Ngọc Nhiên

Đối với vợ chất chua Châu thời liền quan niệm rằng nếu như đang ngọn lửa mức lò rne thời chua hẵng đang đả nghề nghiệp nà, đang lực thời đang đả vì hẵng vừa theo rồi thời đả sao mà vứt đặt. Nhưng thiệt sự nếu như hắn thời cũng kdứa biết nếu như đả nghề nghiệp gì đây nữa, giai khúc cũng hẵng to rồi, ai đâu mà mượn mà mượn.

Dù hẵng chừng đả rất báu ghề mà chua Châu hẵng liền lựa nghề nghiệp rèn gắn bó suốt thế cục mức tớ. Ảnh: Ngọc Nhiên

Có những san sẻ như thế mức chua Châu tớ hếtm dấn đặt lòng thương nghề nghiệp mức chua cũng như cô Nguyệt như thế nà với nghề nghiệp. Mặc cho cái oi bức mức lò lửa hừng hực, những giọt mồ hôi lâm nhuễ nhái mà cô chua hẵng liền ham mê đấu với nghề nghiệp, gắn bó thế cục đang lại với nghề nghiệp.

Mặc dù hiện tại có rất báu máy moi phát triển khiến cho cái nghề nghiệp thủ đả lò rèn hẵng dần bị mai đơn mà vợ chất chua Châu hẵng liền thương nghề nghiệp và gắn bó suốt hơn 30 năm. Ảnh: Ngọc Nhiên

Hằng ngày, dù trời đất ơi nắng hay mưa lò rèn mức vợ chất chua Châu hẵng liền hoạt chừngng, tiếng búa tiếng đe hẵng căn cứ mãi vang lên khắp con hẻn bé, của âm que cược sống mức vợ chất chua Châu mưu sinh kiếm sống. Âm que hơi thở mức hết con hẻm chỗ sinh sống mức những con người liền dò bịu lo định cho cược sống mai sau, lo cho khoảnh cơm manh áo cho con cái, những lãi rao vang rộn ràng, nhộp cơ hội chỗ khu chợ trên cáu Sài Gòn đắt đỏ, phồn hoa.

Ngọc Nhiên